Có những lời xin lỗi, dù muộn màng đến đâu, vẫn không thể xóa đi những vết thương đã hằn sâu trong quá khứ.
Có những người, dù từng yêu đến khắc cốt ghi tâm, cũng chỉ có thể để lại phía sau như một ký ức xa vời.
Tôi đã đi qua những năm tháng đau đớn nhất của cuộc đời. Đã từng yêu, từng hy sinh, từng tin tưởng đến mức mù quáng… để rồi cuối cùng nhận ra, người mà tôi nỗ lực giữ lại, chưa từng thật sự trân trọng tôi.
Tôi chọn cách ra đi, không phải để chạy trốn, mà để tìm lại chính mình.
Khi quay đầu nhìn lại, tôi thấy một An Ngôn cô độc giữa những bức tranh, một Tô Kiều Thiển bị chính những gì mình tạo ra nhấn chìm… và tôi, đã bước sang một trang đời mới.
Có lẽ anh ta đã từng hối hận. Có lẽ đã có lúc anh ta muốn quay về. Nhưng tôi không còn ở đó nữa.
Tôi không cần một cuộc đời bị Ϧóþ nghẹt bởi những lời hứa dối trá, những hy sinh vô nghĩa.
Tôi đã lựa chọn bước tiếp, rời khỏi bóng tối của quá khứ, để chạm đến ánh sáng của tự do.
Và tôi tin rằng, ở một nơi nào đó, phía cuối con đường… vẫn còn những điều tốt đẹp đang chờ tôi phía trước.
Bước qua tổn thương, tôi đã tìm lại chính mình.
Bạn có bao giờ từng rơi vào một mối quan hệ mà mình là người duy nhất cố gắng?
Bạn đã bao giờ hy sinh quá nhiều cho một người, chỉ để nhận lại sự phản bội?
Bạn sẽ chọn tha thứ hay buông bỏ nếu đứng trước một người đã từng làm tổn thương bạn?
Hãy để lại suy nghĩ của bạn, bởi đôi khi, một câu chuyện không chỉ là chuyện của riêng ai... mà có thể là chính câu chuyện của bạn.
Bình luận ()
* Hãy đăng nhập để tham gia bình luận về truyện nhé.